Truyện ngắn tình yêu,Tuổi 17

Thảo luận trong 'Xu hướng thời trang' bắt đầu bởi meoxinh0112, 29/7/17.

  1. meoxinh0112

    meoxinh0112 Member Active

    Bài viết:
    85
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Nhưng Yến nào có yêu Khánh đâu, Khánh ơi là Khánh, Khánh cứ dồn hết tâm trí vào người không chứa chấp bóng hình Khánh trong tim làm gì cho thêm đau đớn hả Khánh.

    Gió mùa khô ghé thăm ô cửa sổ cũ kĩ đã ngã màu tro, nhẹ nhàng làm chao đảo tập tài liệu Toán vứt bừa bộn trên bàn. Khánh cau có lẩm bẩm gì đó rồi nhanh chóng nhặt nhạnh chúng xếp vào một góc. Ngồi trên chiếc ghế cọt kẹt đầy những lỗ chấm tròn do mọt khoét, Khánh chống cằm nhìn về phía xa xa, hương cà phê ngào ngạt bốc lên ngọt lịm, Khánh mơ màng mường tượng ra dáng cô gái nhỏ xinh đang vẫy nón tươi cười với Khánh, bộ đồ đỏ đánh bật những khóm hoa trắng nở trên vườn cà xanh ngắt. Bỗng cái vỗ vai thật mạnh khiến Khánh giật mình:

    - Mày đang làm gì thế hả Khánh, Linh ngoác miệng cười, để lộ ra cái răng "lồi sỉ" mọc không đúng chỗ.

    - Tao đang học bài.



    - Tao thấy mày đang thơ thẩn trông như bị con ma trơi hút hồn thì có, vừa nói Linh vừa lấy tay ôm bụng cười. Học bài mà hất cằm ngồi tủm tỉm hả mầy, tao thấy tâm hồn mày trôi tận xuống nhà em Yến rồi cũng nên.

    - Tao làm gì mặc tao, bộ liên quan tới mày hả, Khánh thoáng đỏ mặt, cố gắng tránh con mắt đang thăm dò của Linh. Thế mày vào đây bằng đường nào?

    - Thì tao chui qua cái hố mà con Vàng vẫn hay trốn đi chơi ấy.

    Khánh lắc đầu, bỏ vội quyển sách nhầu nát vì đã qua tay nhiều thế hệ rồi phóng nhanh ra khỏi cổng.

    - Ê, đợi tao với chứ mầy, Linh với theo bóng Khánh đang dần mất hút trên con đường làng xiêu vẹo.
    ***
    Khánh mến Yến ngay buổi lao động đầu tiên toàn trường để đón chào năm học mới, cái thân hình gầy guộc đang gắng gượng nhổ từng nắm cỏ khiến Khánh ngỡ ngàng, - Người gì mà ốm yếu xanh xao thế nhỉ, cứ như thể bị bỏ đói lâu ngày, bộ dạng xương xẩu thế kia thì một cái hắc xì cũng chẳng đứng vững nữa là. Khánh ngẩn ngơ suy nghĩ mà không hay mình cứ nhìn chằm chằm vào người ta tự bao giờ. Đôi mắt lạnh lùng ấy ngước lên, Khánh thoáng lúng tung vội quay đi chỗ khác, đôi mắt dẩu lên nỗi niềm cô độc khiến Khánh như bị thôi miên, kể từ phút giây bối rối ấy, Khánh quyết tâm chinh phục đôi mắt đã mang đến cho Khánh sự tò mò đến khó chịu.

    Tháng tám, mùi của năm học mới, mùi của những cơn mưa dầm dai dẳng đổ bộ về, nước chảy ròng ròng hai mép đường ngập cả bàn chân, đất đỏ bazan hòa mình vào dòng chảy khiến nước mưa có màu như li cà phê sữa, có điều mùi thơm cà phê sữa chẳng thấy đâu, chỉ có mùi đất, mùi lũ, mùi của sợ nghèo nàn túng thiếu bốc lên nồng nặc. Khánh xắn quần đến tận đầu gối, không dám chạy vì sợ nước vấy bấn lên chiếc áo sờn chằng chịt từng đường chỉ may vội. Tấm áo mưa cắt xén từ bao Kali dùng để bón cho cà phê không đủ sức chống chọi với tràng hạt trong suốt cứ thi nhau dội xuống ào ào.

    Đang nhăn nhó khổ sở vì sắp muộn giờ lên lớp, bổng một chiếc ô đưa lên ngang mặt Khánh che chắn những hạt mưa đang rơi lộp độp trên đầu, Khánh ngỡ ngàng, bối rối rồi lặng lẽ đi cùng, cả hai cứ thế chẳng nói chẳng rằng, ngay cả câu cảm ơn cũng bị mắc nghẹn trong họng Khánh, thế là từ đó, cả lớp đồn ầm lên là Khánh với Yến yêu nhau. Khánh ngượng ngùng đỏ chín cả mặt hết như quả cà chua mọng nước, chỉ có Yến là vẫn thản nhiên như không, vậy mà Khánh lại thích Yến hồi nào không hay.

    Gần ba năm theo đuổi, lân la trò chuyện cùng Yến, nhưng dường như khoảng cách ấy ngày một dãn ra. Yến lầm lì, ít nói, trong lớp cũng chẳng chơi thân với ai. Nhà Yến xa trường tận ba chục cây số nên Yến đành ở trọ nhà bác Nga, dưới sự quản thúc chặt chẽ của bác, mấy đêm Khánh lục đục đến tìm Yến đều bị bác nga rượt cổ. Ấy vậy mà Khánh cứ gắng quyết tâm theo đuổi cho bằng được.

    Dần dà bạn bè cũng đâm ra phát chán, chẳng ai buông lời chọc ghẹo, có người còn bảo sao Khánh ngốc quá, cứ mãi yêu người không yêu mình, cứ mãi theo đuổi người không bao giờ hiểu mình, Khánh cũng chỉ cười trừ cho qua chuyện.

    Có hôm Khánh rủ Linh đi lên phố, chiếc xe cúp tồi tàn lâu lâu lại phải dừng giữa đường sửa dăm ba cái ốc rồi lại nổ ga tiếp tục lăn bánh. Nắng hắt ngược từ mặt đường nhựa khiến cả hai nhễ nhãi mồ hôi. Linh bực mình gắt gõng, đôi môi dẩu lên dỗi hờn: - Nắng thế này mà bắt tao đi tận hai mươi cây số cốt chỉ để mua cái kẹo mút to như tổ chảng này để tặng Yến, chẳng hiểu mày ngốc thật hay giả bộ nữa, Linh chưa kịp nói hết câu thì cây kẹo mút trên tay Khánh đã vỡ làm đôi giữa mặt đường. Một chiếc xe tải lao nhanh đè phải cây kẹo bẹp lép. – Thế là hết, Linh nhún vai, xòe hai tay ra như con cánh cụt. Khánh đành bỏ Linh ở đấy bắt xe buýt về nốt chặng đường còn lại, một mình Khánh tiếp tục lăn bánh về cửa hàng lúc nãy. – Chắc phải dốc hết số tiền còn lại của tháng này thôi, đành ăn mì tôm qua ngày vậy, Khánh vừa quyệt hồ hôi túa ra trên trán vừa suy nghĩ. (Truyện ngắn tình yêu,Tuổi 17)

    Rồi chiếc kẹo mút ấy cũng đến tay Yến, chẳng biết Yến đã cất hay ăn nó, chẳng biết khi ăn, Yến có cảm nhận được vị đắng lẫn với vị cay nồng nồng không nữa.

    Ngày noel năm lớp 11, Khánh hí hửng moi ba con heo đất ra đi mua quà cho Yến, gần kết thúc năm học rồi, Khánh muốn tặng Yến thứ gì thật có ý nghĩa nhưng nghĩ mãi cũng chẳng ra, thấy thằng Linh tung tăng mua con gấu bông về tặng cho Lệ, Khánh cũng bắt chước đòi tặng theo, nhưng phải to hơn nó mới được, rồi Khánh sẽ tỏ tình với Yến, rằng những tháng năm qua Khánh thích Yến như thế nào, Khánh nhớ nhung Yến ra sao, Khánh sẽ tâm sự hết, bộc bạch hết. Thế là Khánh lại bắt thằng Linh chở đi mua con sâu nhồi bông thật to, gói trong thùng xốp bằng giấy bóng màu hồng óng ánh, không quên đính chiếc nơ có dát kim tuyến thật xinh. Rồi phải mua cả pháo bông nữa chứ, hay là thắp nến cho lãng mạn. Khánh sướng rơn như đứa con nít chờ quà mẹ đi chợ về, thấp ta thấp thỏm chờ trời mau tối.

    Đọc tiếp: hopdongtinhyeu .vn/article/470/truyen-tinh-yeu-tuoi-17
     
    Đang tải...

Chia sẻ trang này